There are things we have to get over with but just don't give it up Whatever happens I always will be there for you

Mới nhất

gfg

grgrfg

Secret

abccccccccccccccccccc

Bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh tĩnh

Một sự việc rất khủng khiếp, rất khủng khiếp vừa xảy ra. Thiệt tình, như sấm nổ ngang tai, đất nứt dưới chân lúc đó vậy. Cũng chả biết sao về được tới nhà với tình trạng tay thì run mà thở thì không nổi. Thôi thì tái ông mất ngựa vậy. Bạn Oanh sẽ vượt qua được, chắc chắn sẽ vượt qua được 

 

Hồi nãy, Sachiko sensei hỏi Nghĩa san cuối tuần làm gì, ổng trả lời tomodachi to ishoni abimasu. Đáng lẽ phải là asobimasu anh ơi =)) Anh cùng bạn tắm cuối tuần là ý gì hả =))))))))))))))

 

1TB dữ liệu 1024 GB của tôi. Trai, phim, soft có thể lấy nhưng mấy cái bé bé khác thì chả biết làm thế nào đây hả trời ><

Two days…

Hai ngày chậm rãi, bình thản.

Hôm qua tan trường 3h, chạy lên ĐD thì sớm, ghé và công viên Cây Xanh ngồi. Thấy lòng thanh thản lạ.

Haiz, vậy mà có một đám trai thanh gái lịch phá hỏng mỹ cảm quá. Thùng rác cách có bao xa cũng chẳng chịu đi bỏ rác mà quăng gốc cây. Nhìn bạn Độc và cái xe của bạn đi, treo cái ly trên xe luôn, đằng này tụi nó toàn đi cặp hai người mà vô ý thức quá. Cả hai thằng cha kia nữa, lúc đầu tưởng seme uke làm bạn liếc mãi ai dè thiếu ý thức ghê. Dẹp.

Nhưng mà mát mẻ, gió thổi. Tuyệt lắm. Không gian xanh ngắt. Bình thường cứ mãi chạy xe ai lại để ý. Đúng là phải dừng mới thấy. Trước đây mãi chạy mà bỏ mất nhiều. Kể cả ly dừa tắc thấy ghê kia cũng ngọt và mát lạ thường. Ôi, biết là không sạch vẫn cứ ăn, đứa nào chẳng thế.

Và hôm nay bạn và ai đó có một kỷ niệm thật đáng nhớ. Nhục ơi là nhục. Ngu ơi là ngu.

Và cũng cảm ơn vụ miss đó để bạn Độc có cơ hội nói rằng “Tôi hận Jin.” Ờ, “tôi ghét Jin.” Ờ, “chỉ là tôi thích và yêu nó đủ áp chế hai điều kia.” Tất cả mọi thứ đều tại Jin. Tất cả, ít nhất là vài chuyện. Rất nhiều lần tức giận, khóc, đau vì những hệ quả của sự việc đó. Nên bạn rất ngạc nhiên khi ai đó nói rằng ai đó tha thứ. Có những thứ không thể che lấp, có những thứ mãi gây tổn thương chừng nào còn tồn tại mối dây liên hệ. Và tôi cười khi ai đó nói rằng, nếu đổi ngược lại =)) Baka =)) Hậu quả của nó ăn mòn như thứ acid, những gì bạn bảo vệ, trân trọng, tất cả đều bị cuốn đi để lại lớp khung sắt trơ trọi. Và người gây ra là nó. Ich kỷ, chẳng thể hình dung lại có thể cười cợt trước đám anti tổng hợp kia. Cười vui vẻ và sảng khoái chẳng chút vướng bận. Hận anh ta đã gây ra quá nhiều thứ, hận rốt cuộc những ngày tháng vui vẻ ngày xưa chẳng thể trở về, dù ở Tokyo hay ở đây. Ngay đây.

Ai đó nói, 9.5. Thật sự không ngờ, chỉ thua 0.5 so với người kia. Thật sự không ngờ. Cũng như khi đã nhìn fan Akanishi ném đá vào nó, quay lưng với nó, ngay từ những người mình không bao giờ ngờ tới.

Và đời thật lắm chuyện không ngờ tới biết bao.

Có những thứ chẳng thể nào quay trở lại, có những thứ đã vỡ nát cả rồi.

Nhưng ai đó nói là “Bởi vì đó là Jin.”

Ừ thì cảm ơn, cảm ơn sau rất nhiều vẫn có thể kiên nhẫn nghe để lần đầu tiên tôi có thể nói rằng tôi hận nó, ghét nó, thù nó vì những hệ quả khốn nạn của sự việc kia.

Lúc nói ra cũng thấy sững sờ….

Chào tạm biệt và hẹn gặp lại ở blog mới T___T

Vì một lý do nào đó mà bạn Độc không thể post bài mới ở cái blog này được. Đã sửa nhiều lần mà nó chẳng lần nào hiện ra trang chủ >< Thế nên, bạn đành cuốn gói chuyển nhà :(( Vẫn một cái wp thôi, ai rảnh ghé qua chơi

 

http://dochanhvanly.wordpress.com/

 

Tên blog đẹp hen ;;) nói trong cái rủi cũng có cái may, trở lại với cái tên nick đầu tiên của mình dù có hơi ngược ngạo tí (vạn lý độc hành bị trùng rồi T___T) Bỏ chữ “baka” mà trở lại làm “Độc” thôi. Để nick kia bị gọi là baka nghe nhột quá :-s

 

Vẫn giữ cái blog này, không move bài qua đâu nên ai muốn coi lại mấy bài cũ thì cứ vào đây tìm nhé 🙂

Fanfic: Nameless feeling

Nameless feeling

Author: vạn lý độc hành
Pairing: Kokame

Xạo đó

Rating: PG-13
Disclaimer: Sự thật đau lòng là mình không phải papa. T__T

Note: Bắt nguồn từ cơn tự kỷ sau hôm đi off. Muốn làm một cái gì đó.

“Này, Ueda!”

“Gì?” Tôi ngái ngủ đáp. Tôi ghét nhất là bị người khác đánh thức.

“Cậu dạy tớ boxing đi!”

Bakanishi! Tôi quơ tay đập cho cậu ta một phát.

“Cậu gọi tôi dậy vào giữa giờ nghỉ trưa để dạy boxing hả?”

Jin nhìn tôi bằng đôi mắt puppy. Trời ạ, tôi tự nhủ, tôi chưa bao giờ từ chối được đôi mắt này. Dù sao cũng sắp hết giờ nghỉ, uể oải, tôi ngồi dậy và liếc về phía cậu ta, vẫn đang ngồi ở đó với đôi mắt puppy chết tiệt.

“Cậu đòi học boxing làm gì chứ?”

“Vì tớ muốn trở thành người đàn ông mạnh mẽ. ”

“Cái gì?” Tôi phá ra cười. “Mạnh mẽ?”

Jin bĩu môi.

“Nào, nói thật đi.” Tôi vỗ vai cậu ta. “Nói tôi nghe xem nào.”

Gương mặt cậu ta hồng lên một chút, đôi mắt puppy-chết-tiệt khẽ liếc về góc phòng, hạ giọng:

“Vì tớ muốn có thân hình đẹp như Tat-chan. Vì…”

Khi muốn nhờ vả điều gì cậu ta luôn gọi tôi là Tat-chan.

“Cậu cứ ăn kiêng như hồi trước khi lên ANAN là được chứ gì!”

“Nhưng.. tớ đói lắm, mắt cậu ta van lơn, tớ muốn có thân hình đẹp và trở thành người đàn ông mạnh mẽ mà vẫn có thể ăn.”

Baka. Tôi đập cho cậu ta thêm phát nữa.

“Thôi được, mai tôi sẽ tập cho cậu.”

“Nhưng… Tat-chan”

“Còn gì nữa?”

“Tớ muốn…Cậu ta hấp háy mắt và bắt đầu chỉ chỉ túi tôi. Koki vừa cho cả bọn mỗi người một thỏi chocolate thật to hồi sáng.”

“Cho tớ… Cậu ta chớp mắt.”

Và tôi chưa bao giờ có thể từ chối đôi mắt puppy.

Chộp lấy thanh chocolate, Jin chạy ngay. Tôi nhìn về góc phòng nghỉ. Kame đang nằm đó, chìm trong giấc ngủ bình yên….

Buổi tập boxing ở nhà tôi rốt cuộc chẳng đâu vào đâu. Jin tuyên bố bỏ cuộc chỉ sau 5 phút đeo găng và đánh 2 cú vào bao cát. Rốt cuộc, cậu ta dành hết thời gian còn lại để lục lọi tủ lạnh của tôi và nằm ra giữa nhà nghe tôi chơi piano.

Hít sâu, những ngón tay tôi bắt đầu lướt trên phím đàn..Nhạc điệu vang lên cuốn trôi bao phiền muộn, khi đắm chìm trong thế giới âm nhạc, bạn sẽ luôn thấy lòng thanh thản đến lạ kì.

“Này, Ueda.” Giọng Jin đột ngột cắt ngang.

“Sao?” Tôi nhìn cậu ta bằng ánh mắt nghiêm khắc. Có muốn gì thì cũng nên đợi tôi chơi xong bản nhạc chứ.

“Cùng chơi Butterfly nhé.”

Cậu ta cười. Rạng rỡ.

“Hả?”

“Tự dưng tớ muốn hát Bufferly với Tat-chan.”

Và Jin vớ lấy hai cây ghita.


Hai cây, vẫn luôn có hai cây…

“Tại saoooooo chứ?” Jin hét lên. “Tại sao chúng ta luôn phải chia làm hai vậy?”

“Vì nếu quay ngoại cảnh cả sáu đứa thì rất tốn kém.” Koki nói, cốc cho Jin một cú vào đầu trước khi nhún vai. “Và tôi chẳng thấy có chả vấn đề gì để cậu phải thét be be như thế kia hết.”

“Nhưng tớ muốn được quay Cartoon KAT-TUN chung với Kame và Tat-chan.”

“Này, sao không muốn quay với tôi hả, Jinjin?” Koki sấn tới bên Jin, chớp mắt.

“Vì cậu không dễ thương bằng Kame và Tatchan.” Jin đẩy mạnh Koki.

“Nhưng tụi mình đã từng có thời gian hạnh phúc trong Pinky mà…Jinjin.” Koki dài giọng.

Ồn ào thật. Tôi phì cười, quay đi… và bắt gặp Kame.

Đôi mắt cậu ấy lấp lánh hạnh phúc.

11 giờ đêm tôi mới về đến nhà.

Chúng tôi sắp ra hai single mới, tập nhảy cả ngày khiến vai tôi mỏi nhừ. Mệt mỏi, chắc phải nghe nhac một tí cho tỉnh táo. Nhìn vào đống đĩa trên kệ, tôi lưỡng lự một chút trước khi với tay lấy hộp đĩa có dòng chữ “Concert 2007”.

Âm nhạc vang lên, tôi tựa vào ghế sofa, nhắm mắt lại, mơ màng về Tokyo DOME ngày đó.

Những bước nhảy dồn dập, tiếng fan hò reo và cả những kỉ niệm không thể nào quên được…

Và giọng nói ấy vang lên. Giọng nói ấm áp đã xuất hiện trong giấc mơ của tôi không biết bao nhiêu lần.

Mắt vẫn khép, tôi khẽ mỉm cười.

Khi còn ở LA, tôi rất nhớ Ueda…

Không biết từ bao giờ, một giọt nước ấm đọng trên tay tôi…

26.01.2010

Fanfic: Bond & Care

Viết từ những ngày đầu yêu quý Akame. Cái giai đoạn “bài báo đó” :). Tự dưng hôm nay Babo khai quật giùm làm mình mới nhớ tới nó =)) Cũng hay, đúng lúc mình đang tìm một cái fic viết dưới góc nhìn của Jin 🙂 Haiz haiz, cơ mà vẫn là Jin trước Bandage, trước khi Natsu xuất hiện 🙂 Mình muốn đọc một fic dưới góc nhìn của Jin sau khi đóng Natsu cơ :(((

Bond & Care

Author: vạn lý độc hành
Rating: PG-13
Disclaimer: các nhân vật thuộc về bản thân họ (mà thật ra chỉ có một nhân vật thôi)
Paring: Akame

*Điều duy nhất tôi làm là mang fic này lên để chia sẻ ^^ cùng sự cho phép của tác giả*

Anh gác máy. Ngán thật, điện thoại reo suốt cả ngày, đủ thứ âm thanh ồn ào, từ giọng chuyên đọc rap của Koki đến cái giọng hiền hòa của Maru cùng hàng trăm giọng nói mà anh chẳng thể nhớ nhớ nổi léo nhéo bên tai anh từ sáng tới giờ. Mệt mỏi thật. Chợt anh nhớ tới em…À, đúng hơn là cái giọng ấm áp của em chứ, Kazu, cái giọng hát luôn khiến các fan nữ la hét điên cuồng mỗi khi cất lên. Để xem… hình như chưa bao giờ anh nói anh nghiện giọng hát của em phải không Kazu-chan?

11 giờ đêm, không trễ cũng không sớm, anh bắt đầu lấy chiếc nhẫn ra nghịch. Em còn nhớ nó không, Kazu-chan? Pinky ring, đôi nhẫn mà ngày xưa chúng ta vẫn thường đeo. Lâu quá rồi nhỉ… Chiếc nhẫn lăn lăn… chầm chậm…chầm chậm…ôi, ngã mất rồi.

Giơ nó ra trước ánh đèn, anh chăm chú nhìn nó. Cũng bình thường thôi mà, không rộng, không chật, vừa khít ngón út của anh vậy mà, nó thật kì lạ. Anh hỏi nó:

-Ne nhẫn, mày có ma lực gì khiến tao không thể dứt khỏi mày thế?

Nó vẫn luôn ở bên anh đó Kazu-chan. Cũng thật lạ, anh vốn thích quăng đồ đạc lung tung, vậy mà… chưa bao giờ anh phải tìm nó. Luôn ở đó, luôn luôn ở đó, nơi chiếc tủ đầu giường… cứ như có ma thuật vậy. Mỗi sáng mở mắt ra anh luôn thấy nó đầu tiên… Như nhìn thấy em…

Điện thoại lại reo, lại một số lạ, thật là phiền, anh nhét nó vào đống quần áo cao ngất trong tủ.“Mày cứ reo thoải mái đi nhé!”

Cuối cùng thì căn phòng lại chìm trong im lặng.

Anh chúa ghét những thứ cắt ngang dòng suy nghĩ của mình. Điện thoại thật là phiền phức. Mà anh đang nghĩ gì nhỉ?… À, nghĩ về em…

Chết thật, anh vừa quên béng lời em nói rồi. “Không muốn nghe điện thoại anh có thể tắt nguồn, không cần phải quăng nó như thế, đồ baka!”

Ôi, phải lôi cái cục kêu réo ầm ĩ ấy ra nữa sao…Thôi kệ vậy. Anh ngã vật xuống giường, đúng là lười thật.

Chà, tự dưng anh lại nhớ đến chuyến đi Okinawa của chúng ta. Thật lạ, giữa căn phòng ấm áp này anh lại nhớ cái không khí của Okinawa, nhớ da diết cái mùi biển, mùi gió, cái lạnh thấu xương dù đã rúc mình trong túi ngủ. Sao anh thèm được tới đó quá Kazu-chan, thèm đi bộ muôn gãy chân để quảng cáo cho Tsubasa-senpai, , thèm dựng lều ngủ ngay bên bờ biển, thèm cái cảm giác nơm nớp sợ cả hai-đứa-mình-và-lều sẽ bị cuốn phăng theo gió.

Anh không dám nói điều này với em đâu, biết chắc em sẽ lại bảo anh “baka”

Mà có lẽ anh “baka” thật.

Một đôi lần nào đó, khi nhìn lại cuộc đời mình (ừ, gọi là cuộc đời cho nó trang trọng một chút) anh thấy mình thật may mắn. Ngày đó, nếu không gặp Johnny-san chắc cuộc đời anh đã rẽ sang một hướng khác, có lẽ sẽ là một cầu thủ (mà cầu thủ và ca sĩ ai nổi tiếng hơn hả Kazu-chan?…). Nhưng như thế thì chúng ta đã không gặp nhau được, phải không? Gặp được em, để xem… chắc hẳn là may mắn lớn nhất trong đời anh rồi. Một người vô tâm như anh và một người sống nội tâm như em, hai chúng ta dường như là hai cực ở thế giới này, vậy mà… lại hợp nhau. Thật kì lạ đúng không?

Chúng ta đã ở bên nhau, trưởng thành cùng nhau, 8 năm rồi nhỉ? Dài quá, những kỷ niệm, dù đến sáng mai cũng chẳng thể nào nói hết được.

Mà mai anh phải đi rồi…

Ái chà, ngày mai anh phải rời khỏi căn phòng này, rời khỏi gia đình này, rời khỏi Nhật… và rời khỏi em rồi. Thật khổ, sắp tới chẳng thể nghe em réo ầm “đồ baka” rồi…

Nhớ chiều nay em gọi cho anh, càu nhàu ầm ầm trong điện thoại, vẫn là câu hỏi vì sao anh đi LA. Cũng phải ha, điều này đột ngột quá… với mọi người, với T-TUN, với gia đình anh, với em và… cả chính bản thân anh.

Nhớ tới đây tự dưng anh thấy buồn cười quá. Ôi, Johnny-san, ông ấy tưởng mọi người trên thế giới này ngốc hết rồi chắc? Anh qua LA học tiếng Anh. Thề có Chúa, đây là lý do lố bịch nhất trên đời. (hay ông ấy nghĩ nói thế sẽ hợp với người ngốc như anh nhỉ?)

Anh qua LA làm gì?

Em hỏi cả trăm lần, chậc, anh chỉ cười. Ừ thì biết trả lời gì đây, anh có biết anh qua đó làm gì đâu. Có lẽ sẽ đến bar hay club gì đó, ôm vài em gái tóc vàng rực, mắt xanh biếc, chụp vài trăm kiểu ảnh để… Johnny-san xem.

Mai anh phải đi rồi.

Ngày mai…

Anh nhớ em đã tức phát khóc khi anh tuyên bố việc đi LA để…để làm gì nhỉ (anh lại quên rồi)…à, học…tiếng Anh. Em đã siết vai anh đau nhói với một sự giận dữ khủng khiếp mà tống vào tai anh những từ đại loại như “mới debut”, “sự nghiệp”, “bỏ em lại”… Em đã hét thẳng vào mặt anh bằng cái giọng, mà anh thề, lớn còn hơn em hát bằng micro trong concert “Anh thôi ngay đi, đồ ngốc! Không đi đâu hết”

Ne, Kazu-chan, lúc đó tự dưng anh nhớ hồi tụi mình đóng chung Gokusen quá. Cái cảnh chúng ta cùng quỳ xuống xin ông Odagiri cho Ryu được cùng tốt nghiệp với Hayato đó.

Hình như anh đã quỳ xuống rồi. Chà, bây giờ anh không nhớ mình có quỳ không (hay đã quỳ mấy lần) nhưng có một điều anh biết rõ. “Người đó” không giống ông Odagiri đâu, Kazu à…

Mai anh phải đi rồi.

Ne, Kazu, anh đi rồi em nhớ ăn nhiều vào nhé, em có phải đứa trẻ đâu mà bắt anh phải canh từng bữa chứ.

Ne, Kazu, anh đi rồi em nhớ mặc thêm áo khoác vào mùa đông đấy, anh chẳng thể ở bên cạnh mà nhắc em được.

Ne, Kazu, anh đi rồi em nhớ ngủ sớm nha, anh không thể tốn hàng đống tiền để gọi điện thoại đường dài bắt em ngủ sớm đâu.

Ne, Kazu à…

1 giờ sáng, đã qua ngày mới rồi…